Tìm kinh sách
 
        Kinh Sách FULL

Kinh Tiểu Bộ 2015- Tập V

Tác giả: Hòa Thượng Thích Minh Châu. Dịch giả: Hòa Thượng Thích Minh Châu. Năm xuất bản: 2007. Số trang: 51.

 

Chương 93: Chương Mười Bảy- Phẩm Bốn Mươi Bài Kệ - Phần 6 (trang 649-655)

             Khởi hành, nàng lướt tốc như phong,
             Đi lôi cuốn tịnh nhân lừng lẫy
             Vào các hành vi bất tịnh nhân.
12.        Đến cánh rừng kia nửa dặm sâu,
             Thắm tươi đỏ rực các chùm dâu,
             Isisiṅga trú ẩn trong rừng ấy,
             Nàng biến mình đi chẳng thấy đâu.
13.         Tảng sáng tinh mơ chớm nắng đào,
             Trước khi vầng nhật hiện lên cao,
             Nàng Thiên nữ đến gần hiền giả,
             Đang quét thảo am sạch biết bao.
Các vần kệ này phát xuất từ Trí tuệ tối thắng.
Lúc ấy, vị khổ hạnh ngâm kệ hỏi nàng:
14.        Ai đó như tia chớp sáng ngời,
            Rõ ràng như thể ánh sao mai,
            Đôi tay đeo ngọc, hoa tai điểm,
            Lấp lánh từ xa rực cả trời?
15.       Như phấn chiên-đàn tỏa ngát hương,
            Huy hoàng chẳng khác ánh chiêu dương,
            Yêu kiều vóc liễu thanh thanh dáng,
            Tuyệt sắc cho ai được ngắm nàng.
16.       Dịu dàng, trong trắng với lưng thon,
            Nhún nhẩy nhịp nhàng nhún gót son,
           Yểu điệu thân nàng bao diễm lệ,
           Làm ta say đắm cả tâm hồn.
17.       Cặp đùi nàng giống chiếc vòi voi,
            Dài thẳ ng, thon dần thật mảnh mai,
            Mông của nàng êm đềm xúc cảm,
            Tròn như mặt gỗ để chơi bài.
18.        Rốn nàng để lộ đám lông mềm,
            Ta tưởng chừng tơ các ngó sen,
             Từ phía xa xa nhìn chỉ thấy
             Tựa hồ đầy dược thủy đen huyền.
19.        Đôi vú sữa như nửa quả bầu,
                Căng phồng khoe cả cặp hình cầu,
                 Săn giòn cho dẫu không cây chống,
                 Chúng thật hoàn toàn chẳng dựa đâu.
20.             Môi lưỡi nàng đều đỏ thắm tươi,
                 Thật là quý tướng hiếm hoi ôi!
                 Cổ dài như thể linh dương núi,
                  Lại vẽ thêm ba ngấn rạch ròi.
21.            Răng nàng dùng chút gỗ lau chùi,
                 Trong sạch, luôn luôn giữ sáng ngời,
                 Lấp lánh cả hàm trên lẫn dưới
                 Chiếu đầy tia sáng, trắng tinh khôi.
22.            Đôi mắt nàng bầu dục dáng hình,
                 Khi nhìn, bao vẻ đẹp đa tình,
                  Khác nào đôi trái dâu đen láy,
                 Tô điểm màu đo đỏ mép vành.
23.            Bím tóc mướt trơn, chẳng quá dài,
                 Kết thành từng cuốn, gọn nhất đời,
                 Điểm vàng đầu mút, mùi thơm ngát
                  Dầu phấn đàn hương quý tuyệt vời.
24.           Giữa mọi người theo nghiệp bán mua,
                 Nuôi bầy gia súc hoặc cày bừa,
                 Giữa bao hiền thánh đầy uy lực,
                 Nguyện sống đời thanh tịnh ẩn cư.
25.            Trong muôn loài giữa cõi trần gian,
                  Ta chẳng thấy ai sánh kịp nàng,
                 Thân phụ là ai, cùng quý tánh,
                 Ta mong nàng thổ lộ cho tường.
    Trong lúc vị ẩn sĩ tán tụng nàng Alambusā từ bàn chân lên đến đỉnh đầu, không sót đường tơ kẻ tóc nào, nàng vẫn giữ lời yên lặng. Và khi nghe chàng nói lời lẽ dài dòng như vậy, nàng nhận thấy tâm trạng của chàng dao động biết dường nào, liền ngâm kệ này:
26.            Vạn phúc trời ban đến bạn lành,
                Thời gian, Ca-diếp hỡi, trôi nhanh,
                Sao chàng mãi hỏi chi vơ vẩn,
                 Chẳng phải đôi ta chỉ một mình?
27.            Hãy vào am thất, chốn tu hành,
                Chụp lấy ngay cơ hội chứng minh,
                Ngàn thú giao hoan này khét tiếng,
                Giữa người sùng bái đạo si tình.
   Nói vậy xong, Thiên nữ Alambusā nghĩ thầm: “Nếu ta cứ đứng yên, chàng sẽ không đến gần cho ta được dịp quyến rũ chàng, vậy ta phải làm như thế sắp bỏ chạy.”
   Rồi dùng mỹ nhân kế để làm dao động quyết tâm của vị ẩn sĩ, nàng bỏ chạy về hướng ban nãy nàng đã xuất hiện để đến gần chàng.
                                               *
Bậc Đạo sư ngâm kệ làm sáng tỏ vấn đề:
28.           Nói xong Thiên nữ Alambusā
                Vội vã tạ từ cất bước xa,
               Danh sĩ Isisiṅga, hòng quyến rũ
              Thánh nhân vướng phải nghiệp dâm tà.
                                              *
Vị ẩn sĩ thấy nàng bỏ đi, liền kêu lên:
-Nàng đã đi rồi.
Và chàng nhanh nhẹn chặn lối nàng, trong khi nàng đang chầm chậm bước ra, rồi lấy tay nắm tóc nàng lại.
                                              *
Bậc Đạo sư ngâm kệ làm sáng tỏ vấn đề:
29.            Như gió, Thánh nhân lướt vội vàng
                 Cố ngăn nàng chạy trốn xa chàng,
                 Hăng say đeo đuổi theo Thiên nữ,
                 Chụp lấy đầu, lôi mái tóc nàng.
30.           Chính tại nơi chàng đứng lặng yên,
                Hằng nga ôm chặt giữa tay tiên,
                Tức thì công hạnh chàng tiêu hết
                Trước lực thần mê hoặc đảo điên.
31.            Tư niệm nàng bay đến Ngọc cung
                 Tại Nanda thượng uyển muôn trùng,
                 Ngọc hoàng hiểu rõ điều nàng ước,
                Phái vội thiên xa lấp lánh vàng.
32.            Trang hoàng giăng trải đủ yên cương,
                Tô điểm cân đai phủ mấy tầng,
               Tại đó, Thánh nhân nằm khuất phục
                Trong tay Thiên nữ lắm ngày trường.
33.           Ba năm ròng rã lướt qua đầu
               Chẳng khác nào giây lát bóng câu,
              Cho đến phút sau cùng, Thánh giả
              Trở mình thức khỏi cánh tay mầu.
34.         Cây xanh chàng thấy khắp nơi nơi,
             Và chiếc bệ thờ cạnh đó thôi,
              Thăm thẳm ngàn cây vang vọng mãi
              Tiếng sơn ca lảnh lót ngân dài.
35.          Nhìn quanh, chàng nức nở đau thương,
               Nhỏ lệ đắng cay phận tủi hờn:
              “Ta chẳng cầu kinh, dâng lễ vật,
              Nơi đây chẳng cúng tế đăng đàn.
36.        Ta trú rừng hoang vắng độc thân,
             Nào ai người cám dỗ mình chăng?
            Ai dùng tà hạnh làm tiêu tán
           Tất cả lương tâm với trí năng,
            Chẳng khác con thuyền đầy báu vật
            Bị chìm đắm giữa chốn trùng dương?”
    Nghe vậy, Alambusā nghĩ thầm: “Nếu ta không nói rõ, ắt chàng sẽ nguyền rủa ta, vậy ta phải nói cho chàng hay.” Rồi nàng hiện hình ra đứng bên cạnh chàng ngâm kệ:
37.        Thiên chủ Sakka phái đến đây,
             Nguyện làm tỳ nữ phục tuân ngài,
            Dù vô tình thiếp không hay biết,
             Đã hại người trong cực lạc này.
Nghe nàng nói vậy, chàng liền nhớ lại lời cha dạy, rồi than khóc về
việc chàng đã bị phá tan hết công hạnh chỉ vì bất tuân lời cha, và ngâm kệ:
38.           Thân phụ ta, Ca-diếp Đại nhân,
                Trí hiền khuyên nhủ trẻ buông lung:
               “Nữ nhân cũng giống như hoa sen đẹp,
                Thận trọng, thiện nam, trước lực thần.”
39.           Đề phòng nữ sắc đắm mê hồn,
                Hiểm họa đâu đây chực kế gần,
                Do vậy, lòng nhân từ thúc đẩy
                Nghiêm đường khuyên nhủ trẻ phòng thân.
40.           Phóng dật, ta cam chịu bỏ qua
                Những lời thông tuệ của cha già,
                Than ôi, đơn độc, ta đau đớn,
               Nay sống rừng hoang, dạ xót xa!
41.          Đời cũ, ta nguyền rủa lắm thay,
               Vâng lời cha dạy kể từ đây,
              Thà đành vong mạng còn hơn phải
             Trở lại đường xưa lối cũ này.
  Sau đó, chàng từ bỏ dục lạc, và tham thiền nhập định. Còn Alambusā thấy rõ công đức tu tập của chàng biết rằng chàng đã đạt Thiền chứng, liền hoảng sợ cầu xin chàng tha tội.
                                                           *
  Bậc Đạo sư ngâm hai vần kệ làm sáng tỏ vấn đề này:
42.                 Bỗng chốc Alambusā hiểu rõ ràng
                      Lực chàng kiên định, thật can tràng,
                     Vội quỳ đảnh lễ hiền nhân ấy,
                      Lập tức nàng ôm lấy gót chàng.
43.                “ Xin dẹp lôi đình, đấng Thánh minh,
                    Thiếp đã gây một chuyện tày đình,
                    Khi chư Thiên cõi trời vinh hiển,
                   Rúng động kinh hoàng nghe đại danh.”
                                                              *
Sau đó, chàng để Thiên nữ ra đi và bảo:
- Này Thiên nữ, ta tha tội cho nàng, thôi nàng hãy đi nơi nào tùy ý.
Rồi chàng ngâm kệ:
44.       Tam thập tam Thiên, hưởng phước lành
            Cùng Vāsava, 1 chúa tể quần sinh,
            Và nàng Thiên nữ, xin từ giã,
            Nàng được tự do thỏa nguyện mình.
 Từ tạ chàng xong, nàng trở về Thiên giới trong chiếc xe vàng ấy.
                                                        *
Bậc Đạo sư ngâm ba vần kệ làm sáng tỏ vấn đề này:
45.      Ôm lấy đôi chân bậc trí nhân
           Đi về phía hữu, diễu quanh vòng,
          Chắp tay, dáng điệu cầu tha tội,
           Nàng hiện hình đi khỏi mắt chàng.
46.      Nàng Thiên nữ lại cỡi xe vàng,
           Lộng lẫy yên cương được điểm trang,
           Mọi vẻ huy hoàng khăn ngọc phủ,
          Nàng phi nhanh đến cõi Thiên đàng.
47.      Như đuốc hồng hay chớp lóe ngang,
           Nàng du hành vượt thẳng trời quang,
          Sakka Thiên chủ hân hoan phán:
         “Chẳng ước nguyện nào trẫm chẳng ban.”
Khi nhận được điều ước do ngài ban, nàng ngâm vần kệ kết thúc:
48.     Ví dầu Đế-thích, chúa chư Thiên
          Ban thiếp điều tâm ước nguyện riêng:
          “Xin chẳng bao giờ còn cám dỗ
           Thánh nhân nào phá bỏ lời nguyền.”
                                                                 *
   Đến đây, bậc Đạo sư chấm dứt Pháp thoại dành cho vị Tỷ kheo kia và giảng giải các Thánh Đế cùng nhận diện tiền thân:
______________________
1 Indra và Vāsava: danh hiệu của Sakka.
-  Lúc bấy giờ Alambusā chính là người vợ trong những ngày phóng dật cũ, Isisiṅga là vị Tỷ-kheo thối thất này và bậc đại Thánh, cha chàng, chính là Ta.
  Khi các Thánh Đế kết thúc, vị Tỷ-kheo ấy đắc Sơ quả(Dự Lưu).
/107
 

  Ý kiến bạn đọc


Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây