Tìm kinh sách
 
        Kinh Sách FULL

Kinh Tiểu Bộ 2015- Tập V

Tác giả: Hòa Thượng Thích Minh Châu. Dịch giả: Hòa Thượng Thích Minh Châu. Năm xuất bản: 2007. Số trang: 51.

 

Chương 63: Chương Mười Lăm- Phẩm Hai Mươi Bài Kệ - Phần 6 (trang 436-442)

                Đôi mắt ta đều trông thấy suốt
                Một trăm dặm trải khắp mười phương.
30.          Từ bỏ thân mình giữa thế nhân
               Là điều cao quý nhất trên trần,
               Ta đem bố thí mắt phàm tục,
                Nên được trời cho cặp mắt thần.
31.           Dân chúng này xem, hãy phát ban,
                Nhường phần cho kẻ khác khi ăn,
                Nếu làm việc ấy đầy tâm thiện,
                Người sẽ sinh Thiên chẳng lỗi lầm.
    Đức vua thuyết Pháp qua bốn vần kệ này, và về sau cứ mỗi nửa tháng, vào ngày Trai giới, và mỗi ngày rằm ngài lại thuyết pháp qua các vần kệ trên liên tục trước đám dân chúng đông đảo quây quần. Nghe lời ấy, dân chúng bố thí và làm nhiều thiện sự, cho nên đã đi lên gia nhập hội chúng cõi Trời thật đông đúc.
                                                           *
    Sau khi bậc Đạo sư chấm dứt Pháp thoại này, Ngài bảo:
    -    Như vậy, này các Tỷ- kheo, các bậc trí nhân ngày xưa không thỏa mãn việc bố thí ngoại tài, nên đã bố thí cho bất cứ người nào ngẫu nhiên đến xin chính cả đôi mắt của mình lấy từ đầu ra nữa.
   Rồi Ngài nhận diện tiền thân:
   -    Vào thời ấy Ānanda là phẫu thuật sư Sīvaka, Anuruddha (A-na-luật-đà) là Thiên chủ Đế-thích, hội chúng của đức Phật là toàn dân và Ta chính là vua Sivi.
                                                 500 CHUYỆN THẦN NỮ CÁT TƯỜNG
                                                                (TIỀN THÂN SIRIMANDA)
   Chuyện Thần nữ Cát Tường này sẽ được kể đầy đủ trong chuyện Đường hầm lớn (Mahā Ummagga) số 546.


                                                 501.CHUYỆN LỘC VƯƠNG ROHANTA
                                                          (TIỀN THÂN ROHANTA MIGA)
  Hãi kinh thần chết hỡi Citta...
  Câu chuyện này bậc Đạo sư kể trong lúc trú tại Trúc Lâm ( Veḷuvana) về Tôn giả Ānanda (A-nan) đã hy sinh tính mạng mình.
  Sự hy sinh này được miêu tả trong chương XXI, số 553, Tiền thân Culla- Hansa, tập V, chuyện Điều phục con voi Dhanapāla (Tài hộ). Sauk hi Tôn giả đã hy sinh tính mạng vì bậc Đạo sư, Tăng chúng bàn tán việc ấy trong Chánh pháp đường:
 -    Này Hiền giả, Tôn giả Ānanda, sau khi đạt tri kiến đầy đủ về con đường tu tập Giáo pháp, đã hy sinh tính mạng mình vì đấng Thập lực (Dasabala: danh hiệu của đức Phật).
 Bậc Đạo sư bước vào, hỏi Tăng chúng nói chuyện gì trong khi ngồi tại đó. Tăng chúng trình bày với Ngài. Ngài bảo:
-  Này các Tỷ- kheo, đây không phải là lần đầu tiên vị ấy hy sinh tánh mạng vì Ta, mà trước kia cũng đã làm như vậy.
Rồi Ngài kể cho hội chúng nghe một chuyện quá khứ.
                                                                          *
      Một thuở nọ, khi vua Brahmadatta trị vì Ba-la-nại, chánh hậu của vua tên là Khemā (Thái Hòa). Thời ấy, Bồ-tát được sinh làm con hươu ở vùng Tuyết sơn có màu da vàng óng ả tuyệt đẹp, và em trai của ngài là Citta Miga hay hươu sao, và em gái ngài là Sutanā cũng có như thế. Bấy giờ, bậc Đại sĩ có tên Rohanta làm chúa tể đàn hươu lớn. Vượt băng ngang qua hai rặng núi, vào đến rặng thứ ba, ngài sống ở bên hồ Rohanta và được cả bầy hươu nai tám mươi ngàn con vây quanh hầu hạ. Thời ấy, ngài phải phụng dưỡng song thân ngài già cả, mù lòa.
    Bấy giờ, một người thợ săn ở trong một làng săn gần Ba-la-nại đến vùng Tuyết sơn và chợt thấy bậc Đại sĩ. Lão trở về làng mình và vào lúc lâm chung, lão dặn con trai:
   -   Này con, ở một nơi nọ trong vùng đất cha săn bắn có một con hươu màu vàng ròng, nếu bao giờ đức vua chợt phán hỏi thì con hãy xin phép tâu trình với ngài về chuyện đó.
   Một ngày kia, hoàng hậu Khemā, trong một giấc mộng về sáng, nằm mơ thấy cảnh như vầy; Một con hươu màu vàng ròng ngồi trên một chiếc kim đôn thuyết pháp cho hoàng hậu nghe bằng giọng nói ngọt ngào như mật, chẳng khác gì tiếng chuông ngân vang. Song trước khi bài giảng chấm dứt, con hươu đứng lên và chạy mất, bà giật mình tỉnh dậy và kêu to:
  -   Bắt lấy con hươu!
  Đám nữ tỳ nghe tiếng bà kêu, bật cười ròn rã:
  -   Đây là cung thất đóng kín mọi cửa lớn lẫn cửa sổ, ngay cả một mảy gió cũng không lọt vào được, giữa lúc này mà lệnh bà gọi lớn bảo bắt con hươu kia.
  Đến khi bà ấy mới biết đó chỉ là giấc mộng. Song bà tự nhủ: “Nếu ta bảo đó là giấc mộng thì đức vua sẽ không để ý.     Nhưng nếu ta bảo đó là nỗi ước ao của một thai phụ thì ngài sẽ quan tâm lo lắng ngay. Vậy ta quyết phải nghe cho được lời thuyết pháp của chính con hươu màu hoàng kim ấy!”
 Sau đó, bà liền nằm xuống giả vờ ngã bệnh. Vua bước vào. Ngài hỏi:
 -  Này ái khanh, có việc gì thế?
 -   Ôi tâu Chúa thượng, đó chỉ là nỗi ao ước tự nhiên của thần thiếp.
 - Thế ai khanh muốn điều gì?
 -  Thần thiếp ước ao được nghe lời thuyết pháp của một con hươu màu hoàng kim chân chánh.
  -  Kìa ái khanh, điều ái khanh ao ước không hề có, chẳng bao giờ có con vật nào là loài hươu hoàng kim cả.
  Bà đáp:
  -  Nếu thần thiếp không được như ý, thần thiếp sẽ phải chết ngay lập tức.
 Bà liền quay lưng lại về phía vua và nằm im. Vua bảo:
 -  Nếu có một con vật như thế trên đời này thì nó sẽ được bắt về ngay.
 Sau đó, vua hỏi các triều thần và các Bà-la-môn, như trong chuyện tiền thân “Khổng tước” (Số 129) để xem thử có loài vật nào là hươu hoàng kim chăng. Khi được biết là hiện có, ngài triệu tập các thợ săn vào và hỏi:
 -  Trong các người, ai đã từng thấy hoặc nghe nói về một con vật như thế chăng?
 Con trai của lão thợ săn mà ta đã nói trên đây liền kể lại câu chuyện gã nghe được. Vua phán:
 -  Này ngươi, khi nào ngươi đem về cho trẫm con hươu kia thì trẫm sẽ ban thưởng ngươi rất trọng hậu, vậy ngươi hãy đi tìm kiếm nó và đem về đây.
 Ngài bảo đưa tiền lộ phí cho gã và bảo gã lui ra. Người thợ săn tâu:
 -   Xin Chúa thượng đừng lo, nếu như tiểu thần không đem được con hươu ấy về thì tiểu thần cũng đem được bộ da nó về, nếu không đem được da thì cũng đem được lông nó về đây.
  Sau đó, người ấy trở lại nhà, đưa số tiền vua ban cho gia đình mình rồi ra đi vào rừng và trông thấy Lộc vương. Gã suy nghĩ: “Ta phải đặt bẫy ở đâu để bắt hươu đây?” Gã thấy ngay cơ hội tốt ở chỗ hươu nai uống nước. Gã kết một sợi dây bằng da thật chặt và đặt sợi dây vào một cái sào ở nơi mà bậc Đại sĩ thường xuống để uống nước.
   Hôm sau, bậc Đại sĩ cùng với tám mươi ngàn con hươu trong lúc tìm kiếm thức ăn, đi đến đó để uống nước tại bến sông thường lệ. Ngài vừa đặt chân xuống liền bị kẹt ngay vào dây thòng lọng. Ngài suy nghĩ: “Nếu ta rống lên tiếng kêu bị nạn thì cả đàn hươu sẽ kinh hoàng chạy trốn mà không được ăn uống gì cả.” Vì thế, mặc dầu ngài bị siết chặt ở đầu cây sào, ngài vẫn đứng giả vờ uống nước, như thể đang còn được tự do.
   Khi tám mươi ngàn con hươu đã uống xong và bấy giờ chúng đã bước ra khỏi nước, ngài liền lắc mạnh cái thòng lọng ấy ba lần cố làm nó đứt ra.
  Lần đầu ngài làm rách da, lần thứ hai nó đâm sâu vào thịt và lần thứ ba làm giãn gân ra, vì thế cái thòng lọng siết tới tận xương tủy. Sau đó, vẫn không
thể nào phá đứt thòng lọng, ngài rống lên kêu bị nạn. Cả bầy hươu kinh hoàng chạy thoát thân thành ba đàn lớn.
    Citta Miga không tìm được bậc Đại sĩ trong ba đàn ấy liền suy nghĩ: “Mối hiểm họa này vừa xảy ra cho bọn ta đã gieo xuống đại huynh ta.” Khi quay về, chú hươu em thấy ngài đã bị mắc bẫy thật chặt. Bậc Đại sĩ chợt thấy em mình liền kêu lên:
   -  Này hiền đệ, đừng đứng đây nữa, ở đây nguy hiểm lắm.
  Rồi ngài ngâm kệ, thúc giục em chạy trốn:
1.           Hãi kinh thần chết, hỡi Citta,
              Cả đám hươu kia chạy thoát xa,
              Hiền đệ hãy đi, vì bọn chúng
              Cùng em sẽ sống, chớ chần chờ.
Ba vần kệ sau đó hai anh em đối đáp nhau:
Citta:
2.           Em chẳng đi đâu, hỡi Lỗ- hân,
             Tim em đã kéo bước em gần,
             Chẳng lìa anh tại nơi này nữa,
             Em sẵn sàng từ bỏ tấm thân.
Rohanta:
3.          Chẳng ai bảo dưỡng lại mù lòa,
             Phải chết song thân, mẹ lẫn cha,
             Em hãy về ngay cùng phụ mẫu,
             Hỡi em, đừng nấn ná gần ta.
Citta:
4.           Em chẳng đi đâu, hỡi Lỗ- hân,
              Tim em đã kéo bước em gần,
              Chẳng lìa anh tại nơi này nữa,
              Em sẵn sàng từ bỏ tấm thân.
 Rồi Citta đứng vững làm chỗ dựa cho Bồ-tát ở bên phải và cố làm vui vẻ để ngài phấn khởi tinh thần.
 Còn Sutanā, là bé hươu còn non tơ, cứ chạy quanh quẩn giữa bầy hươu, song không tìm thấy hai anh đâu cả, cô bé hươu non suy nghĩ: “Chắc tai họa đã xảy ra cho hai anh của ta rồi.” Bé hươu quay lại, đến chỗ hai anh và khi bậc Đại sĩ thấy em gái tới, liền ngâm vần kệ thứ năm:
5.                Hươu nhút nhát, mau chạy trốn xa,
                   Bạo tàn thòng lọng siết chân ta,
                   Hãy đi theo chúng đừng lưu luyến,
                  Em phải sống cùng với mẹ cha.
Ba vần kệ sau lại được hai anh em đối đáp như trên:
Sutanā:
6.                Em chẳng đi đâu, hỡi Lỗ- hân,
                  Tim em đã kéo bước em gần,
                   Chẳng lìa anh tại nơi này nữa,
                  Em sẵn sàng từ bỏ tấm thân.
Rohanta:
7.                Chẳng ai bảo dưỡng lại mù lòa,
                   Phải chết song thân, mẹ lẫn cha,
                   Em hãy về ngay cùng phụ mẫu,
                   Hỡi em, đừng nấn ná gần ta.
Sutanā:
8.               Em chẳng đi đâu, hỡi Lỗ- hân,
                  Tim em đã kéo bước em gần,
                  Em liều mất mạng, song không thể
                 Bỏ mặc anh sa bẫy buộc chân.
 Như vậy, nàng hươu non cũng không chịu nghe lời ngài nên cứ đứng bên cạnh ngài mà an ủi vỗ về.
 Bấy giờ, người thợ săn thấy bầy hươu đã chạy trốn mất và nghe tiếng kêu của con vật mắc cạn: “Ắt hẳn là hươu chúa đã bị lọt bẫy rồi!” Gã nói xong, nai nịt dây đai thật kỹ và chạy vội đi.
Bậc Đại sĩ ngâm vần kệ chín, ngài vừa thấy gã đến:
9.               Thợ săn hung dữ, giáo trong tay,
                  Nhìn gã, kìa đang bước đến đây,
                 Rồi với mũi tên hay ngọn giáo,
                 Chúng mình, gã giết nội ngày nay.
 Citta không chạy trốn, dù chú hươu này cũng trông thấy gã thợ săn. Còn bé Sutanā không đủ mạnh dạn để đứng yên, cứ vẫn chạy loanh quanh vì sợ chết. Rồi nàng hươu bé bỏng kia suy nghĩ: “Ta sẽ chạy thoát đi đâu nếu ta bỏ mặc các anh của ta?” Thế là cô nàng quay lại, đành chịu hy sinh
tánh mạng, mặc cho tử thần ghi dấu trên đôi mày và đứng yên phía bên trái anh mình.
                                                       *
Bậc Đạo sư ngâm vần kệ thứ mười để giải thích sự việc này:
10.                  Hươu non mềm yếu quá kinh hoàng,
                       Sợ hãi chạy quanh cố kiếm đường,
                       Rồi có hành vi đầy quyết liệt,
                       Vì nàng đành chịu phận đau thương.
                                                        *
   Khi người thợ săn đến nơi, gã thấy cả ba sinh vật này đứng bên nhau. Một ý tưởng từ mẫn thương xót nổi lên trong lòng, vì gã đoán chúng là anh em cùng một mẹ. Gã suy nghĩ: “Chỉ một mình hươu chúa đàn bị mắc bẫy, còn hai hươu kia thì bị ràng buộc bởi những mối liên hệ thương yêu tôn trọng mà thôi. Thế chúng có họ hàng gì với hươu chúa chăng?” Gã hỏi câu ấy như vầy:
11.                  Đôi lộc dù không bị buộc chân,
                      Là ai, chầu chực cạnh tù nhân,
                      Không đành bỏ mặc chàng hươu chúa,
                      Và chạy trốn đi để thoát thân?
Bồ- tát liền đáp:
12.                  Em gái, em trai ấy thật là,
                       Cùng chung một mẹ đã sinh ra,
                       Không đành phận được riêng mình sống,
                       Bỏ mặc ta trơ trọi đấy mà.
  Những lời này lại làm cho tim gã mềm dịu xúc cảm tột độ. Lộc vương đệ Citta nhận thấy lòng gã thợ săn đã trở thành thân ái nhu hòa, liền nói:
 -   Này Hiền hữu thợ săn, Hiền hữu đừng tưởng rằng đây là một con hươu tầm thường chứ không có gì khác, ngài đây chính là Lộc vương của tám mươi ngàn con hươu. Ngài đã sống đời đạo hạnh, có từ tâm đối với muôn loài và trí tuệ cao minh, ngài đã phụng dưỡng song thân nay đã già cả, mù lòa. Nếu hiền hữu giết một bậc chân chánh như vậy, tức là giết chết song thân ta, em gái ta và ta nữa, luôn năm mạng tất cả. Còn nếu hiền hữu
/107
 

  Ý kiến bạn đọc


Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây