Tìm kinh sách
 
        Kinh Sách FULL

Kinh Tiểu Bộ 2015- Tập V

Tác giả: Hòa Thượng Thích Minh Châu. Dịch giả: Hòa Thượng Thích Minh Châu. Năm xuất bản: 2007. Số trang: 51.

 

Chương 86: Chương Mười Sáu- Phẩm Ba Mươi Bài Kệ - Phần 12 (trang 601-607)

                            Là vua ngự trị mọi sơn lâm,
                           Đá chồng chất nhất cao hùng vĩ,
                            Vượt hẳn lên toàn cảnh thế gian.
    Nhìn thấy nàng đang than khóc như thế, Sotthisena nghĩ thầm: “Nàng than khóc quá lời. Ta không biết có ý gì đây, nếu nàng làm thế vì yêu thương ta, thì tim nàng sẽ tan nát. Thôi ta phải thử nàng xem sao.”
   Chàng liền đi đến ngồi ở cửa lều. Nàng đến cửa vẫn còn than khóc, đảnh lễ chàng xong, nàng hỏi:
   -  Nãy giờ chúa công ở đâu?
   Chàng đáp:
  -  Này vương phi, ngày thường nàng chưa hề về nhà giờ này, hôm nay nàng về quá trễ.
 Rồi chàng ngâm vần kệ hỏi nàng:
24.                     Này quý phi danh tiếng vọng vang,
                         Sao nàng về muộn quá chiều tàn?
                         Tình lang yêu dấu nào đâu hẳn
                         Đã giữ nàng lâu hóa trễ tràng?
Nàng đáp lại:
-Tâu Chúa công, thiếp đang mang trái cây về nhà thì gặp một con quỷ si tình thiếp, nắm tay thiếp và bảo: “Nếu nàng không nghe lời ta, ta sẽ ăn thịt nàng ngay.”
Và nàng ngâm vần kệ:
25.                  Bị cừu địch bắt, nặng sầu tư,
                     Thiếp nói lời cùng quỷ Dạ-xoa:
                    Ta chẳng buồn đau vì số phận
                     Làm mồi cho ác quỷ tinh ma,
                    Song vì tình trượng phu tôn quý
                    Ly biệt ta, đành phải héo khô.”
  Rồi nàng kể hết mọi chuyện cho chàng nghe và nói:
-   Khi thiếp đang bị quỷ bắt giữ như vậy không thể nào thoát thân được, thiếp liền xin sự phò hộ của chư thần, nên Đế thích Thiên chủ hiện ra, cầm chùy kim cang trong tay, ở trên không hăm dọa ác quỷ thả thiếp ra. Rồi ngài lại lấy dây thần trói quỷ trên ngọn núi thứ ba xa chỗ ấy, xong biến mất. Thế là thiếp đã được Đế-thích Thiên chủ cứu mạng.
Thái tử Sotthisena nghe xong liền bảo:
-  Này vương phi, chuyện có thể là như vậy. Với nữ nhân thật khó biết được sự thật. Trong vùng Tuyết sơn có nhiều sơn nhân, ẩn sĩ, và pháp sư. Ai sẽ tin nàng đây?
Nói vậy xong, chàng ngâm vần kệ:
26.             Các nàng ngọc nữ quá tinh khôn,
                  Thật hiếm khi tìm được thật chơn,
                   Cung cách nữ nhân làm rối trí,
                   Như đường cá lội giữa trùng dương.
Nghe vậy, nàng đáp:
-  Tâu Chúa công, dù chàng không tin thiếp, thiếp vẫn nói nhân danh chân lý và thiếp sẽ chữa bệnh cho chàng.
Thế là khi đã rót đầy một bình nước để thực hiện một lời ước nguyện chân lý, nàng đổ nước từ trên đầu chàng và ngâm vần kệ:
27.             Ước mong chân lý, chốn nương thân,
                 Thiếp chẳng yêu ai khác Chúa công,
                  Thiếp nguyện cầu xin nhờ nói thật
                  Bệnh chàng nay được chữa lành chăng?
  Khi nàng thực hiện lời nguyện cầu chân lý ấy xong, nước vừa được rảy lên đầu Sotthisena thì bệnh hủi liền biến mất như thể rỉ đồng gặp cường toan vậy. Sau khi ở lại đó vài ngày, hai vị rời khu rừng, đi đến Ba-la-nại và vào ngự viên.
   Phụ vương biết chuyện hai con đã về, liền vào ngự viên. Ngay tại đó, ngài bảo đem chiếc lọng hoàng gia đến che lên đầu Sotthisena, làm lễ quán đảnh sắc phong Sambulā lên ngôi chánh hậu. Sau đó, ngài đưa hai con về thành, và chính ngài xuất gia tu hành,lập am trong ngự viên, nhưng vẫn thường dùng ngự thiện trong cung.
   Còn vua Sotthisena chỉ phong Sambulā lên ngôi chánh hậu, song chẳng ban huệ gì cho nàng, chàng chẳng quan tâm ngay cả đến đời sống của nàng, mà chỉ ham hưởng lạc thú với những nữ nhân khác. Sambulā hờn ghen với đám tình địch kia nên gầy mòn bạc nhược, cả thân hình nổi gân xanh xao ra dáng bệnh hoạn.
   Một ngày kia, phụ hoàng của vua, vị ẩn sĩ đã xuất gia ấy, đến dùng ngự thiện, nàng liền yết kiến ngài cho khuây khỏa nổi buồn. Sau khi ngài
dùng bữa xong, nàng đảnh lễ ngài và ngồi xuống một bên. Trông thấy tình trạng suy nhược của nàng, ngài ngâm vần kệ hỏi:
28.          Bảy trăm vương tượng trực bên mình,
              Phòng hộ sẵn sàng khởi chiến binh,
              Thiện xạ hàng trăm ngừa hiểm họa,
              Đâu cừu nhân đến khiến hồn kinh?
Nghe vậy, nàng đáp lại:
-  Tâu phụ vương, chúa thượng không còn như xưa đối với thần thiếp nữa.
Rồi nàng ngâm vần kệ:
29.         Chàng yêu mỹ nữ tựa liên hoa,
              Giọng điệu thiên nga cất tiếng thưa,
             Rung động lòng chàng say đắm đuối,
             Khi chàng nghe chung nhịp nhàng ca,
            Thiếp không còn ngự trong tâm tưởng
            Tình cảm chàng, như một thuở xưa!
30.       Nữ nhân dáng đẹp tựa thiên nga,
            Trang điểm toàn châu báu sáng lòa,
            Tuyệt sắc cung tần nằm yểu điệu,
            Mê hồn quyến rũ mắt vương gia.
31.       Mong lần nữa lạc bước rừng hoang,
             Kiếm mỗi bữa ăn đỡ dạ chàng,
            Thiếp sẽ được chàng yêu quý lại,
            Rừng xanh ngự trị, bỏ ngai vàng.
32.       Gấm vóc lụa là khoác nữ nhi,
             Cao lương mỹ vị đủ tràn trề,
             Diễm kiều, song nếu chàng không chuộng,
             Thà kết lụa đào để chết đi.
33.        Gái nghèo khốn khổ ngủ giường rơm,
            Nếu được yêu thương dưới mắt chồng,
            Cũng hưởng một đôi niềm hạnh phúc,
            Mà người chỉ thiếu tấm tình nồng,
             Không hề biết đến, dù đầy đủ
             Tất cả mọi điều, tấu phụ vương!
Khi nàng giải thích cho vị vua ẩn sĩ hiểu nguyên nhân vì đâu nàng héo
mòn như vậy, ngài liền triệu vua tới và bảo:
  -   Này vương nhi Sotthisena, khi vương nhi bị bệnh hủi giày vò khốn khổ phải trốn vào rừng sâu, nàng đã cùng vương nhi vào rừng, săn sóc hầu hạ đủ mọi nhu cầu cho vương nhi, lại nhờ thần lực chân lý chữa bệnh cho vương nhi nữa.  
   Bây giờ, sau khi nàng đã làm phương tiện cho vương nhi ngự chiếc ngai vàng, vương nhi không biết đến địa vị của nàng, thật là lỗi đạo lắm. Một hành động phản bội bạn hiền như vậy là một tội lớn.
Rồi ngài ngâm vần kệ:
34.       Khó tìm được vợ chung tình,
            Nam nhi tốt với vợ mình khó sao,
            Vương phi đức hạnh dường nào,
            Với chồng, nàng lại dạt dào tình thương.
             Vậy giờ đây, hỡi quân vương,
            Với Sambu, phải trọn đường thủy chung.
  Sau khi khiển trách vương nhi xong, ngài đứng dậy bỏ ra về ngay. Khi vương phụ đi rồi, vua triệu Sambulā đến và bảo:
-  Này ái hậu, xin hãy tha thứ lỗi lầm của trẫm bấy lâu nay. Từ nay về sau, trẫm giao hết quyền hành cho ái hậu.
Và nhà vua ngâm vần kệ cuối cùng:
35.         Hưởng đầy phúc lộc dồi dào,
             Ái khanh vẫn cứ xanh xao héo mòn,
             Vì lòng nặng trĩu ghen hờn,
             Từ nay trẫm với phi tần cung nga,
             Là người dưới trướng Sambulā,
             Sẵn sàng tuân phục lệnh bà phán sai.
  Từ đó, nhà vua cùng hoàng hậu sống hạnh phúc bên nhau, thực hành bố thí, và các thiện pháp.
   Đến khi từ trần, hai vị đi theo đúng hạnh nghiệp của mình. Còn vị ẩn sĩ khổ hạnh tu tập phát khởi thiền định, về sau tái sinh vào Phạm thiên giới.
                                                 *
  Bậc Đạo sư chấm dứt Pháp thoại xong, lại bảo:
  -    Không chỉ bây giờ mà ngay cả ngày xưa nữa, Mallikā đã là người vợ thủy chung.
Rồi ngài nhận diện tiền thân:
-  Lúc bấy giờ, Sambulā là Mallikā, Sotthisena là vua xứ Kosala, vị ẩn sĩ kia chính là Ta.
                                          520. CHUYỆN VỊ THẦN CÂY TINDU
                                                   (TIỀN THÂN GAṆḌATINDU)
Lòng nhiệt thành là hướng Niết-bàn…
Câu chuyện này bậc Đạo sư kể trong lúc trú tại Kỳ Viên về việc giáo hóa một ông vua.
(Việc giáo hóa này được kể đầy đủ trong Tiền thân số 334, Tiền thân Rājovāda tập III và số 521, Tiền thân Tesakuṇa, tập V)
                                                                     *
   Ngày xưa tại quốc độ Kampilla, trong kinh thành phía bắc xứ Pañcāla, có vị vua danh hiệu Pañcāla, cai trị bất công vì theo ác đạo và phóng dật buông lung, bởi thế các quần thần cũng trở nên bất công như nhà vua. Dân chúng bị thuế má nặng nề áp bức liền đem vợ con lang thang vào rừng như bầy dã thú.
   Những vùng trước kia là làng mạc nay hoang vắng cả, dân chúng ban ngày thì sợ quân sĩ của nhà vua nên không dám ở trong nhà, và lấy hàng rào gai bao bọc lại; khi trời mới tảng sáng, họ đã biến dạng vào rừng. Ban ngày họ bị quân lính của vua tước đoạt của cải, còn ban đêm lại bị bọn cướp hoành hành.
  Vào thời ấy, Bồ-tát xuất hiện trong thân hình một vị Thần cây tinduka ở ngoại thành, hằng năm nhận được vật phẩm cúng dường của nhà vua trị giá một ngàn đồng tiền, ngài nghĩ thầm: “Nhà vua thật buông lung phóng dật, quốc độ đang suy tàn, ngoài ta ra, không ai có thể đưa vua trở về chánh đạo. Vua này là kẻ ban ơn cho ta, hằng năm lại dâng tặng ta phẩm vật một ngàn đồng tiền. Vậy ta sẽ giáo hóa cho vị vua này.”
   Thế là đang đêm tối, ngài vào hậu cung đứng trên không, ngay phía đầu vương sàng, phóng ra một luồng hào quang.      Vua thấy ngài sáng chói như mặt trời mọc,liền hỏi ngài là ai và từ đâu đến. Nghe vua hỏi, ngài đáp:
   -  Này Đại vương, ta là thần tinduka đến đây khuyên nhủ ngài.
Vua hỏi:
- Ngài muốn khuyên trẫm điều gì?
Bậc Đại sĩ đáp:
-   Đại vương buông lung việc trị nước, cả quốc độ đang điêu tàn như thể làm mồi cho bọn quần thần tay sai. Vua chúa buông lơi việc trị nước không thể nào làm chủ vận mệnh quốc gia được; ngay trong đời này, chính họ sẽ bị suy tàn và đời sau phải tái sinh vào địa ngục; một khi vua chúa buông lơi việc cai trị, quần thần bên ngoài lẫn bên trong quốc độ buông lơi theo cả, vì thế nhà vua phải hết sức lo trị nước.
Nói xong, ngài ngâm các vần kệ ghi lại một bài học đạo đức:
1.        Lòng nhiệt tình là hướng Niết-bàn,
           Buông lung thường dẫn đến vong thân,
            Những người tỉnh giác không hề chết,
            Phóng dật khác nào đã mạng vong.
2.          Buông lung có gốc tự kiêu căng,
            Phóng dật sinh hư hỏng, mạng vong,
            Hư hỏng tác thành ra ác nghiệp,
            Đoạn trừ phóng dật, hỡi Anh quân!
3.         Người hùng phóng dật biết bao phen,
            Bị tước giang sơn lẫn bạc tiền,
            Điền chủ trở thành người thất lạc
            Không nhà, trôi dạt, khổ triền miên.
4.         Khi vua buông lỏng việc kinh bang,
           Không đúng theo danh nghĩa, tiếng vang,
            Ví thử bạc vàng đều biến mất,
            Chỉ còn ô nhục với ông hoàng.
5.        Phi thời phóng dật, hỡi quân vương,
           Từ chánh, ngài đi lạc bước đường,
           Quốc độ phồn vinh ngày trước ấy
           Nay làm mồi bọn cướp tan hoang.
6.         Hoàng nam chẳng hưởng được giang san,
            Vàng bạc, lúa ngô, viện bảo tàng,
            Quốc độ làm mồi cho kẻ ác,
           Ngài còn bị tước cảnh vinh quang.
7.         Ông hoàng bị tước đoạt giang san
            Với các kho châu báu, bạc vàng,
/107
 

  Ý kiến bạn đọc


Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây