Tìm kinh sách
 
        Kinh Sách FULL

Kinh Tiểu Bộ 2015- Tập V

Tác giả: Hòa Thượng Thích Minh Châu. Dịch giả: Hòa Thượng Thích Minh Châu. Năm xuất bản: 2007. Số trang: 51.

 

Chương 30:  471. CHUYỆN CON DÊ - Phần 7 (trang 203-209)

                                               471. CHUYỆN CON DÊ
                                             (TIỀN THÂN MEṆḌAKA)
  Chuyện con dê sẽ được kể trong số 546, Tiền thân Đường hầm lớn (Mahā Ummagga), tập VII.



                                              472. CHUYỆN VƯƠNG TỬ LIÊN HOA
                                                        (TIỀN THÂN MAHĀPADUMA)
  Vua chẳng nên trừng phạt tội hình...
  Chuyện này bậc Đạo sư kể trong khi trú tại Kỳ viên về Ciñcamāṇavikā người đã vu cáo đức Phật về việc thông gian).
   Khi đấng Thập lực mới đạt Vô thượng Chánh Đẳng Giác, sau đó, chúng đệ tử này càng đông đảo, vô số chư Thiên và loài Người đã được sinh lên Thiên giới, hạt duyên lành gieo rắc khắp nơi, nên Ngài được uy danh lừng lẫy và lễ vật cúng dường cao trọng. Bọn ngoại đạo tà giáo chẳng khác nào bầy đom đóm sau buổi bình minh, họ chẳng còn danh vọng, lợi dưỡng cúng dường nữa; họ liền ra giữa đường hét lớn vào đám dân chúng:
   -  Nay sao, Sa-môn Gotama là bậc Giác ngộ à? Chúng ta cũng là những bậc Giác ngộ. Chỉ có các lễ vật cúng dường cho vị ấy mới mang lại kết quả lớn sao? Những vật cúng dường cho chúng ta cũng mang lại kết quả lớn cho các người. Vậy các người hãy cúng dường cho chúng ta, phục vụ chúng ta nữa chứ?
   Song dù họ kêu gào mãi, họ cũng chẳng hưởng được danh vọng, lợi dưỡng nào cả. Sau đó, họ bí mật họp nhau lại, và bàn bạc vấn kế:
   -  Làm thế nào ta có thể gây ô nhục cho sa môn Gotama trước mặt công chúng để chấm dứt danh vọng, lợi dưỡng cúng dường của ông ấy đây?
    Lúc bấy giờ, tại Xá-vệ có một cô gái kia tên là Ciñcamāṇvikā vẻ đẹp tuyệt trần, dáng kiều diễm mảnh mai như một nữ thần, ánh sáng như tỏa ra từ thân thể nàng. Có người bày mưu kế ác độc như sau:
   -  Nhờ Ciñcamāṇvikā giúp sức, ta có thổ gây ô nhục cho Sa-môn Gotama và chấm dứt danh vọng, lợi dưỡng mà ông đang hưởng.
   - Phải lắm, cả bọn đồng ý. Ta phải làm cách ấy đấy.
  Khi nàng ấy đến chỗ tu hành của bọn ngoại đạo tà giáo, đảnh lễ họ rồi đứng yên, bọn tà đạo sư không nói gì với nàng cả. Nàng hỏi:
  - Con có lỗi gì chăng? Con đã chào cácTôn giả ba lần rồi.
  Nàng lại bảo:
  -  Thưa các Tôn giả, tại sao các vị không nói gì với con?
Họ đáp:
- Này chị, chị có biết Sa-môn Gotama đang du hành qua đây và làm hại chúng ta, làm mất hết mọi danh vọng và lợi dưỡng cúng dường mà chúng ta đã được hưởng trước kia chăng?
 - Thưa cácTôn giả, con không biết việc đó, nhưng con có thể làm gì được?
 -  Này chị nếu chị muốn chúng ta được tốt lành thì hãy tự mình gây ô nhục cho Sa-môn Gotama để chấm dứt danh vọng, lợi dưỡng mà vị ấy đang hưởng.
 Nàng đáp:
 - Thưa các Tôn giả, được lắm, xin để việc ấy cho con, đừng lo lắng gì nữa.
  Nói vậy xong nàng từ giã ra đi.
  Sau đó, nàng dùng mọi xảo thuật của nữ nhân để đánh lừa người đời. Khi dân chúng ở Xá-vệ nghe Pháp xong và ra về từ Kỳ Viên, nàng lại thường đi về phía Kỳ Viên, khoác chiếc y nhuộm màu đỏ yên chi, tay cầm vòng hoa thơm ngát. Khi có  ai hỏi nàng:
 -  Đi đâu vào giờ này?
 Nàng thường trả lời:
 - Các vị có liên quan gì đến việc tôi đi, tôi về mà hỏi?
 Nàng cứ ở lại ban đêm trong am thất của bọn tà đạo sư ấy, sát gần Kỳ Viên; rồi đến sáng sớm mai, khi các cư sĩ cận sự của Tăng chúng từ kinh thành đến đảnh lễ Tăng chúng buổi sáng, nàng thường hay gặp gỡ họ như thể nàng đã ở lại ban đêm tại Kỳ Viên rồi đi về kinh thành. Nếu có ai hỏi
nàng đã ở lại nơi đâu, nàng liền trả lời:
  - Tôi ở lại nơi đâu thì có việc gì đến các vị?
  Song sau chừng sáu tuần lễ, nàng đáp:
  - Tôi ở ban đêm tại Kỳ Viên với Sa-môn Gotama trong Hương phòng.
  Các người ngoại đạo bắt đầu thắc mắc không biết việc ấy có đúng chăng. Sau chừng ba bốn tháng, nàng lại quấn nhiều lớp vải quanh bụng, làm ra vẻ như thể nàng đang có thai, và khoác áo choàng đỏ ra ngoài. Rồi nàng tuyên bố là nàng có thai với Sa-môn Gotama khiến cho đám người ngu si mù quáng tin theo lời. Sau chừng tám chín tháng, nàng cột quanh người những miếng gỗ cuộn thành bó, khoác áo đỏ phủ lên, lấy xương hàm của bò đập vào tay chân thân thể cho sưng phồng to, và làm ra dáng mệt mỏi.
 Một buổi chiều, khi đức Như Lai đang ngồi trên bảo tọa thuyết Pháp, nàng bước vào giữa hội chúng, đứng trước mặt đức Như Laỉ và nói:
 -  Này Đại sa-môn, quả thực Ngài đang thuyết Pháp cho nhiều hội chúng. Giọng nói của Ngài thật êm dịu, đôi môi che hàm răng Ngài thật êm ái, nhưng Ngài đã làm cho tiện thiếp có thai và ngày sanh đã gần kề; tuy thế, Ngài không sắp đặt phòng bảo sanh cho thiếp, Ngài không cho thiếp bơ tươi hay dầu ăn gì cả. Những việc tự Ngài không muốn làm, Ngài cũng không nhờ một người cư sĩ nào làm thay thế, như vua Kosala, ông cấp Cô Độc hay nữ cận sự Visākhā. Tại sao Ngài không bảo một người trong các vị ấy làm những việc cần cho thiếp? Ngài biết cách hưởng dục lạc, song lại không biết cách chăm sóc cái kết quả sẽ phát sinh từ đó.
Thế là nàng ta phỉ báng đức Như Lai giữa đại chúng như một người cố ném bùn làm vấy bẩn mặt trăng. Đức Như Lai ngưng thuyết giảng và thét lên như tiếng rống sư tử vang dội khắp nơi:
  -  Này chị, những điều chị vừa nói đúng hay sai, chỉ mình Ta và chị biết thôi.
 Nàng đáp:
 -   Đúng thế, quả thực vậy, việc này xảy ra như thế nào, chỉ mình Ngài và thiếp biết thôi, Ngay lúc ấy, chiếc ngai vàng của Sakka (Đế-thích) Thiên chủ nóng rực lên, Khi xem xét kỹ, ngài thấy rõ lý do: “Nàng Ciñcamānavikā đang vu cáo đức Như Lai về một việc không có thực.” Ngài quyết định làm sáng tỏ vấn
đề này, liền cùng bốn Thiên thần đi đến đó. Các Thiên thần giả dạng bầy chuột đồng lập tức cắn sợi dây cột bó gỗ kia, rồi một cơn gió thổi tốc lên chiếc y đỏ nàng mặc, bó gỗ lộ ra và rơi xuống chân nàng, các ngón chân nàng đều bị đứt lìa cả. Đại chúng la lớn:
  -   Một con mụ phù thủy đang vu cáo bậc Chánh Đẳng Giác.
  Đại chúng liền khạc nhổ lên đẩu nàng, lấy gậy gộc, đất đá xua đuổi nàng ra khỏi tinh xá Kỳ Viên. Khi nàng đi khuất tầm mắt của đức Như Lai, đại địa liền há miệng ra thành một đường nứt khổng lồ, đám lửa từ duới địa ngục thấp nhất bốc lên khiến nàng bị bao vây giữa đám lửa như thể trong chiếc hồng y hôn lễ mà đám bạn sẽ phủ lên nàng, rồi nàng rơi xuống tầng địa ngục thấp nhất và tái sinh tại đó. Danh vọng và lợi dưỡng của đám tà sư vẫn tiêu tan, còn danh vọng và lợi duỡng của đấng Thập Lực lại tăng trưởng dồi dào hơn nữa.
  Ngày hôm sau, Tăng chúng bàn luận trong Chánh pháp đường:
  -  Này hiền hữu Tỷ-kheo, cô ả Ciñcamānavikā đã vu cáo đức Phật Chánh Giác với công đức cao cả xứng đáng mọi lễ vật cúng dường, và cô ả đã bị đọa đày khủng khiếp!
  Bậc Đạo sư đi vào và hỏi Tăng chúng đang nói chuyện gì khi ngồi tại đây. Đại chúng trình với Ngài. Ngài bảo:
  -   Không phải chi bây giờ nữ nhân này mới vu cáo Ta rồi bị tiêu diệt thảm khốc, mà ngày xưa cũng vậy.
 Nói xong, Ngài kể một chuyện quá khứ.
                                                                      *
   Ngày xưa, khi vua Brahmadatta trị vì Ba-la-nại, Bồ-tát sinh làm vương tử của chánh hậu. Vì thấy dung mạo của Bồ-tát đầy đủ phước lành như đóa sen nở, vua đặt tên ngài là Padumakumāra nghĩa là vương tử Liên Hoa. Khi lớn lên, ngài được dạy đầy đủ mọi ngành học thuật. Lúc đó, bà chánh hậu qua đời, vua lại sắc phong một vương hậu khác và phong cho ngài làm phó vương;
  Sau đó, vua sắp sửa lên đường đi dẹp loạn ở biên địa liền phán bảo vương hậu:
  -   Này ái khanh, hãy ở lại đây trong lúc trẫm đi dẹp loạn biên cương.
Song nàng đáp:
 -   Tâu Chúa thượng, không được đâu, thiếp không muốn ở lại mà thiếp xin đi theo hầu Chúa thượng.
Vua liền chỉ cho nàng thấy mối nguy hiểm ở chiến trường và nói thêm:
 -   Nàng hãy ở lại đây đừng lo buồn vì cho đến khi trẫm hồi cung, trẫm sẽ giao phó thái tử Paduma trọng trách chăm sóc mọi việc cần làm cho ái khanh rồi trẫm sẽ đi.
  Nói vậy xong, vua lên đường.
  Khi ngài đã đánh tan kẻ thù, bình định đất nước, ngài trờ về cắm trại ngoài kinh thành. Bồ-tát biết tin vua cha trở về liền trang hoàng kinh thành thật rực rỡ, rồi canh phòng cẩn mật cung điện, xong xuôi một mình ngài lên đường đón phụ vương. Vương hậu quan sát diện mạo khôi ngô của ngài, liền đem lòng say mê ngài. Khi giã từ vương hậu, ngài bảo:
  -   Tâu mẫu hậu, vương nhi có thể làm gì cho mẫu hậu được chăng?
 Nàng bảo:
 -   Chàng gọi thiếp là mẫu hậu ư?
  Rồi nàng đứng lên nắm hai tay ngài bảo:
-   Chàng hãy nằm trên vương sàng của thiếp.
 Ngài hỏi:
 - Để làm gì?
 -   Chúng ta hãy tận hưởng lạc thú ái ân cho đến khi đức vua trở về.
 -   Tâu mẫu hậu, mẫu hậu là mẹ của thần nhi, và mẫu hậu đang còn có phụ vương đây. Chưa bao giờ thần nhi nghe chuyện một nữ nhân, một kế mẫu, lại phá bỏ đạo lý đi theo dục lạc xác thịt như thế. Làm sao thần nhi có thể phạm tội lỗi ô uế như vậy với mẫu hậu được?
Nàng nài nỉ ngài hai ba lần, ngài vẫn từ chối, nàng liền bảo:
-   Thế ngươi không chịu làm như ta bảo ư?
 - Quả thật thần nhi không chịu!
 -   Vậy thì ta sẽ tâu trình vua cha ra lệnh chém đầu ngươi đi!
 Bồ-tát bảo:
 -   Xin cứ làm như ý mẫu hậu.
  Rồi ngài bỏ đi, để nàng lại đó, lòng đầy hổ thẹn nhục nhã. Rồi trong lúc quá kinh hoàng, nàng suy nghĩ: “Nếu vương tử đi nói chuyện với vua cha trước ta thì ta sẽ không sống nổi đâu. Vậy chính ta phải lo nói trước với ngài.”
 Thế  là nàng không đụng tới các món ngự thiện, mà khoác vào chiếc hoảng y lấm lem, lại lấy móng tay cào sướt cả người, rồi ra lệnh cho cung nữ:
 -  Hễ giờ nào đức vua hỏi vương hậu ở đâu thì hãy tâu là lệnh bà bị bệnh.
 Rồi nàng nằm xuống, giả vờ đau ốm.
 Lúc bấy giờ, vua uy nghi diễu quanh kinh thành theo hướng bên hữu rồi vào cung thất. Khi ngài không thấy nàng, ngài hỏi:
 -     Chánh hậu đâu rồi?
Chúng đáp:
 -     Muôn tâu, lệnh bà đang bị bệnh.
Ngài liền vào nội cung, hỏi nàng:
-      Ái hậu có việc gì bất an chăng?
Nàng cứ lảm như thể không nghe gì cả. Vua hỏi đến đôỉ ba lần nàng mới đáp:
-   Tâu Đại vương, ngài hỏi làm gì thế? Xin Đại vương hãy im lặng. Phụ nữ xuất giá đều phải chịu cảnh như thần thiếp cả.
 -   Ai đã làm phiền lòng ái hậu?
 Vua bảo:
-    Nói nhanh lên rồi trẫm sẽ hạ lệnh chém đầu nó.
-    Thế Đại vương đã để lại kẻ nào thay Đại vương trong kinh thành này, khi Đại vương ra đi?
-    Vương tử Paduma.
Nàng nói tiếp:
-   Và thế là vương tử vào phòng của thiếp, thiếp liền hỏi: “Này vương nhi đừng làm vậy, ta là mẫu hậu của vương nhi.”
  Nhưng vương tử kêu lên: “Không ai là đức vua ở đây trừ ta. Vậy ta sẽ đưa nàng về cung thất của ta và hưởng ái ân với nàng.”
 Rồi vương tử nắm lấy tóc thiếp cứ kéo nhổ ra mãi, và do thiếp không chiều theo ý vương tử nên vương tử đánh đập thiếp trọng thương rồi bỏ đi.
Vua không cần điều tra sự việc mà nổi cơn thịnh nộ lên như con mãnh xà, liền ra lệnh cho quân sĩ:
  -    Bây hãy đi trói vưởng tử Paduma rồi đem lại đây cho trẫm.
  Họ liền đi đến cung thất của ngài, đông đảo lũ lượt kéo qua kinh thành, trói ngài lại, đánh đập, cột chặt hai tay ngài ra sau lưng, quấn quanh
 cổ ngài một vòng hoa đỏ của một tên tử tội, rồi dẫn ngài đến cung, vừa đi vừa đánh đập. Ngài biết rõ việc này là do vương hậu gây ra, nên trong khi ngài vừa đi, ngài vừa kêu lớn:
   -  Này các ngươi, ta không làm tội gì chống lại đức vua cả. Ta vô tội.
   Cả kinh thành vang dội tin dữ: “Chúng bảo vua sắp hành hình thái tử theo lệnh một nữ nhân đấy!”
  Dân chúng ùa tới quỳ dưới chân thái tử mà kêu khóc vang lừng:
   -   Chúa công ơi! Ngài không đáng bị trừng phạt như thế này!
  Cuối cùng, họ đem ngài đến trước vua. Vừa chợt thấy mặt ngài, vua không đè nén được những gì đang chất chứa trong lòng, liền kêu lớn:
  -  Kẻ này không phải là vua, song đã làm thế công việc của vua cha rất hoàn hảo, đó là vương nhi của ta, tuy vậy, nó đã xúc phạm vương hậu. Bây hãy lôi cổ nó đi, đem thả xuống vực của bọn trộm cướp cho nó chết đi.
Nhưng vương tử tâu:
- Tâu phụ vương, con không hề phạm tội ấy. Xin đừng giết con vì lời của một nữ nhân.
Vua vẫn không nghe theo ngài, rồi toàn thể mười sáu ngàn cung phi ở chốn hậu cung đồng cất tiếng khóc than vang dội:
 -  Ôi vương tử Paduma thân yêu, vương tử Paduma hùng dũng, ngài không đáng bị đối xử như thế này.
  Kế đó, tất cả các tướng quân và các lãnh chúa, cùng các vị đại thần đều kêu lớn:
  -  Tâu Chúa thượng, vương tử là người hiền thiện đức hạnh, vẫn giữ đứng truyền thống của dòng dõi ngài, là bậc kế vị trên ngai. Xin đừng giết ngài theo lời một nữ nhân mà không chịu nghe tâu trình gì cả. Phận sự một minh quân là phải hành động hết sức cẩn trọng.
  Nói vậy xong, hội chúng liền ngâm bảo vần kệ:
1.     Vua chẳng nên trừng phạt tội hình
          Mà không nghe lý lẽ phân minh,
         Cũng không tự xét suy cho kỹ
         Mọi mặt, dù to, nhỏ thật tinh.
2.      Tướng quân trừng phạt lỗi lầm sai
         Trước lúc đem ra xử hẳn hòi,
          Giống kẻ sinh ra mù cặp mắt,
/107
 

  Ý kiến bạn đọc


Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây